Saturday, March 2, 2024
Home Tin TứcĐời Sống Một năm có 365 ngày … để ta báo hiếu

Một năm có 365 ngày … để ta báo hiếu

Đăng bởi Editor Mo Nam Cali
0 bình luận

Sự hiện diện của mỗi con người trên thế gian này đều có công lao rất lớn từ mẹ.

Mẹ chính là người đã sinh ra, nuôi dưỡng mỗi chúng ta lớn lên cả phần xác lẫn

phần hồn. Mẹ là thiêng liêng, là cao quý. Dù có đi đâu, làm gì, dù đã trưởng thành

đi nữa; trước mẹ mình vẫn bé bỏng muốn được mẹ ôm vào lòng để vỗ về, chỉ bảo.

Bởi vì: “Không ai có được một cái nhìn thấu như người mẹ. Giữa người mẹ và đứa

con dường như có một sợi dây bí mật vô hình mà nhờ đó mỗi một sự xao động

trong tâm hồn đứa trẻ đều được người mẹ cảm nhận như một nỗi đau trong tim

mình và mỗi một thành công của đứa trẻ thì người mẹ cũng thấy đó như là một

niềm vui của đời mình” (Honore de Balzac).

Công lao và sự yêu thương của mẹ dành cho con là vô bờ. Tuy thế, giữa cuộc sống

bộn bề tấp nập, với những lo toan, những áp lực về cơm áo, gạo tiền nên đôi lúc

chúng ta lại quên đi nhiều thứ. Nhất là sự quan tâm dành cho mẹ. Để rồi bất chợt

một lúc nào đó nghĩ được, nghĩ đúng về nó thì đã quá muộn màng.

“Con sẽ không đợi một ngày kia

khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc

Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?

Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt

Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua

mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ

ai níu nổi thời gian?

ai níu nổi?

Con mỗi ngày một lớn lên

Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi

Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn”.

(Mẹ – Đỗ Trung Quân)

Đọc những câu thơ trên của nhà thơ Đỗ Trung Quân viết về mẹ không khỏi làm

cho mọi người xúc động và cũng đặt ra nhiều vấn đề đáng suy ngẫm. Phải chăng,

những đứa con vô tình hay cố ý có những hành động, thái độ không tốt với mẹ.

Ngày mẹ còn sống, không chăm sóc, không hỏi han, thậm chí có thái độ vô lễ, xúc

phạm đến mẹ… Đến lúc mẹ trút hơi thở cuối cùng, mới chạy về khóc lóc, thở

than… Nhưng đã quá muộn màng, lúc đó mẹ chỉ là một nấm mồ xanh cỏ…

Một năm có 365 ngày, cũng là 365 ngày để ta báo hiếu và việc có mùa Vu Lan

cũng là dịp tốt để con cháu tri ân, thể hiện lòng thành kính thiêng liêng; đó là cơ

hội để báo đáp một phần hy sinh mất mát mà ba mẹ phải gánh chịu…

Trong cuộc đời này, mỗi người có một hoàn cảnh, một số phận sống khác nhau.

Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, mỗi chúng ta cũng phải có cách riêng của mình để

thể hiện sự “báo hiếu” đối với mẹ. Bởi mẹ mỗi lúc một già, mẹ rồi cũng sẽ rời xa

chúng ta để đi về miền cỏ hoa mây trắng!

Bài thơ viết về người mẹ của tôi sau đây như lời cảm ơn sâu sắc, chân thành nhất

gửi đến mẹ. Mẹ đã một đời vất vả, tảo tần để nuôi 8 anh em tôi khôn lớn, trưởng

thành như hôm nay.

GÁNH ĐỜI

Mẹ cong gánh nặng chợ đời

Mấy ngồng hoa cải vàng tươi…úa màu

Chắt chiu đất hạn hằn đau

Giọt mưa tự mấy mùa đầu đã qua

Con soi trong bóng chiều tà

Rưng rưng tóc mẹ như, là khói mây

Rạ rơm gửi phận luống cày

Con xa mấy nẻo, đường ray cuộc đời

Vịn vào câu hát à ơi

Võng xưa đẩy nhịp ru hời về đâu…

Vệt vôi vương trắng cối trầu

Con về trước mẹ mái đầu pha sương

Năm năm…tháng tháng…vô thường

Mẹ ngồi neo gánh yêu thương với đời!

Tản văn Bình yên từ phía Quê nhà
Nguyễn Văn Hòa

(DKN)

Có thể bạn sẽ thích các bài viết

Thằng Mõ là tập tuần san độc lập phát hành hàng tuần vào ngày Thứ Bảy. Những quan diểm và ý kiến đăng trên tuần san này không nhất thiết là quan diểm và ý kiến của nhà báo và/hoặc là người bảo trợ.

Bài đọc nhiều

Bài Mới

©2022 Mỏ Nam Cali. All Right Reserved.